Chào mừng quý vị đến với Trang chia sẻ mọi điều của Lê Thống Nhất.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Chia sẻ mọi điều > Những bài thơ chia sẻ >

Dù bản sao nhưng bố giữ suốt đời

Những tấm ảnh ghi hình con thủa nhỏ
Mẹ để riêng trong hộp đó  kỹ càng
Những tấm ảnh của một thời gọi Thỏ
Gợi bao điều cho nỗi nhớ mênh mang
 
 
Nụ cười con dấu ấn rất rõ ràng
Lúm đồng tiền như trời trang điểm hộ
Đôi mắt ấy nhiều bạn bè của bố
Bảo giống cha giầu ba họ sau này
 
Mẹ bế con nào có đếm tháng ngày
Dòng sữa nóng con bú say thủa ấy
Tóc thưa dựng làm bố lo lắm đấy
Con ốm đau, đêm mẹ dậy bao lần
 
Mấy tháng đầu cứ bóp nhẹ hai chân
Mong khi lớn sẽ dần dần dài thẳng
Bố nhớ mãi hai lần con bệnh nặng
Nhờ quý nhân phù hộ thắng hiểm nghèo
 
Con lớn lên...hy vọng cũng lớn theo
Từ lúc bập bênh, biết trèo cầu trượt
Đeo cặp Đô rê mon ngày đầu đến lớp
Cả nhà nhìn theo bước chân con
 
Xem ảnh con nghe thấy tiếng cười giòn
Xem ảnh con thấy giọng tròn trong vắt
Xem ảnh con nhớ váy nào con mặc
Xem ảnh con hiện ký ức cả nhà
 
Thích ăn kem như bao trẻ thích quà
Thổi kèn đồng khoe đã ra thành tiếng
Chơi cầu lông sân uỷ ban con luyện
Hình ảnh con mẹ giữ đến tận giờ
 
Thổi nến bao lần sinh nhật tuổi thơ
Số nến tăng dần không ngờ nhanh thế
Từ cái thủa còn múa ngay trên ghế
Cho tới khi giọng ca trẻ lên hình
 
Kỷ niệm của con - Kỷ niệm nhà mình
Chiếc tủ ở Vinh lung linh thủa ấy
Chiếc cầu thang của nhà A 47
Kỷ vật xưa con đứng đấy đã nhiều
 
Con gái cưng được bố mẹ rất chiều
Những địa danh mà con yêu sớm đến
Hai tuổi : Đồ Sơn cho con biết biển
Mười một tuổi : Hạ Long thêm chuyện về Rồng
 
Ảnh này con cùng đi chụp với ông
Ảnh này con thăm mùa đông Thủ Lệ
Ảnh này con thích tập đàn từ bé
Ảnh này con bơi cùng mẹ ở Cửa Lò
 
Ảnh này con chân bó bột cả nhà lo
Ảnh này con bơi cùng Bo giữa vịnh
Ảnh này con muốn tò mò máy tính
Ảnh này con diễn viên chính của trường
 
Ảnh này con tiễn anh cả lên đường
Ảnh này con nằm trên giường ngơ ngác
Ảnh này con giữa quảng trường Nhà hát
Ảnh này con ngồi trong lớp miệt mài
 
Lớn quen dần tên Lê Việt Ngọc Mai
Nhưng cả nhà vẫn gọi con là Thỏ
Có tấm ảnh khuôn mặt con rất nhỏ
Vẫn nhận ra con của bố đang cười
 
Vẫn nhận ra con dù ảnh rất đông người
Vẫn nhận ra con dù ở nơi rất lạ
Vẫn nhận ra con những khi điệu quá
Vẫn nhận ra con khi ảnh có phai mầu
 
Hàng trăm ảnh xưa bố ngắm rất lâu
Mỗi tấm ảnh hiện một câu chuyện cũ
Dù rất nhiều nhưng vẫn không thể đủ
Những tháng năm trong quá khứ qua rồi
 
Chỉ hai ngày...hai ngày nữa mà thôi
Lễ Vu quy - xe hoa ngồi hạnh phúc
Đường về nhà chồng lòng con nao nức
Mẹ nhìn theo một lúc sẽ quay vào...
 
Mừng vì con đã sung sướng dạt dào
Mừng vì con đã bước vào cuộc sống
Một chút buồn chợt  thấy nhà thêm trống
Những ảnh xưa sao  lay động lạ kỳ
 
 
Chụp lại ảnh xưa, đưa lên mạng ...cất đi...
Bố muốn giữ tất cả những gì từng có
Hộp ảnh sẽ theo con...đặt nơi nào đó
Dù bản sao nhưng bố giữ suốt đời....

 

17/3/2013


Nhắn tin cho tác giả
Lê Thống Nhất @ 22:18 25/03/2013
Số lượt xem: 747
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến